Mất phương hướng trong tinh yeu

Con trong năm này 19 tuổi, đang học ở tp Hồ Chí Minh. Nhỏ đang trong triệu chứng mất phương hướng. Trong trái tim hồn có điều gì đó không ổn, thực sự con đang thiếu thốn đủ đường tình yêu, con sống cùng học tập như môt loại máy; con vẫn sống nhưng lại không phân biệt được tình yêu khu vực đâu. Con do dự vì sao, bé không thể trách mái ấm gia đình con, cần thiết trách người mẹ con được, ba mẹ đã mang lại con cuộc đời này, tuy thế sao bé vẫn không cảm thấy được tình yêu kia một bí quyết rõ nét, có những lúc nó như không tồn tại. Nhỏ cô độc, không khu vực nương tựa. Cơ hội đó bé chỉ hy vọng bỏ vớ cả, bé nghĩ toàn bộ chẳng cần thiết nữa. Xin quý thầy, quý sư cô hãy cho bé vài lời khuyên nhằm sống tốt hơn.

 

Con là nữ, trong năm này con mới đôi mươi tuổi, nhưng bé cảm thấy cuộc sống của bản thân thật tẻ nhạt. Bé không có không ít thành công vào cuộc sống, học vấn dở dang, gớm tế gia đình không ổn định định, bạn con rất hiếm và chúng con cũng không nhiều thường xuyên chạm mặt gỡ với nhau, yêu cầu những trung khu sự bé thường giấu bí mật trong lòng, nhiều lúc những khó khăn khăn, stress làm con hy vọng nổ tung lên. Nhỏ rất khó khăn xây dựng tinh thần nơi người khác (ngoại trừ đức Bụt). Con đang yêu một người, nhưng bé cũng đắn đo là con gồm thật sự yêu tín đồ ta không.

Bạn đang xem: Mất phương hướng trong tinh yeu

Con không thể tìm ra một điều gì làm thú vui trọn vẹn để con nương tựa trong cuộc sống, bé thấy tương lai bản thân thật mờ mịt. Bé không thể thực hành thiền tập, ngoài ra lửa đốt nóng vai trung phong con mọi khi con mong mỏi cầu sự bình lặng, nhỏ không thể ngồi lâu. Nhỏ hay tìm đến những ông thầy bói nhằm được an ủi về một tương lai giỏi đẹp. Đã có lần bé nghĩ cho tới chuyện tự gần kề để thoát ra khỏi cảnh sống tẻ nhạt này, nhưng bé thương bà mẹ và con cũng sợ có tộiKính xin quý thầy, quý sư cô chỉ cho nhỏ biết yêu cầu sống làm thế nào để con không trở nên chết dần bị tiêu diệt mòn trong bi thiết chán?

Sư cô Lĩnh Nghiêm xin được share cùng bạn:

*
Em thân mến! Nói cùng với em cố nào bây giờ nhỉ? Thôi để chị kể cho em nghe một câu chuyện, mẩu truyện này chị ghi nhớ cũng ko rõ lắm, nhưng hoàn toàn nó như vậy này:“Nơi ngõ nhỏ tuổi trên con đường phố, tiếng đứa bé xíu từ trong công ty vọng ra…– Không, không ăn…!– Ngoan nào, nhỏ yêu của mẹ, ăn đi con.– Hứ …ứ…Đứa nhỏ xíu vùng vằng, hất một cái, dòng bánh bay vèo qua cửa ngõ sổ, rơi xuống đường, bên cống nước. Nhị đứa trẻ khía cạnh mày lem luốc, nạp năng lượng mặc rách nát rưới đang bươi móc đống rác bên gần đó để nhặt ve chai, thấy dòng bánh bọn chúng sáng mắt lên.– Ôi chao! Trông ngon qúa.Con chị rón rén nhặt cái bánh lên, nhè nhẹ thổi phần đông hạt bụi còn dính. Thằng em háu đói hơn, nó nhìn dòng bánh với nhỏ mắt thèm thuồng rồi nhón gót phù mồm thổi. Thì chẳng may, tòm một cái! loại bánh đang rơi xuống cống nước black ngòm, trôi đi cùng rác rưởi!!! – Thằng em nhớ tiếc của mắt đau đáu nhìn theo cái bánh chép miệng: “Tại chị cố gắng không chặt nên nó mới rơi” “Ừ tại chị nạm không chặt” – nhỏ chị yêu đương em gian khổ nhận lỗi:– A! nhưng hơn nữa kem dính ở tay đây này, mang lại em ba ngón, chị chỉ mút nhì ngón thôi.Thằng em cười cợt khì khì rồi đưa lưỡi liếm.”

Câu chuyện chỉ tất cả chừng đó. Em thấy sao? tất cả phải bây giờ em đang xuất hiện cảm xúc, tình thân trong trái tim em vẫn dâng lên? Khi có tình thương trong thâm tâm thì khổ đau tan đổi mới và bình an xuất hiện. Vụ việc ở đây là tưới tẩm hạt giống. Ví như em liên tiếp tiếp xúc cùng với những câu chuyện nhân văn như vậy trong những cuốn “Hạt giống tâm hồn” của nhà xuất bạn dạng Trẻ, thì một không bao lâu sau trong trọng tâm em tình thương, sự cảm thông, ý chí, và nghị lực được bồi đắp cấp tốc chóng. Khi đó sự yêu đời, yêu thương người, ý thức vào cuộc sống thường ngày lại tràn về vào em. Em vẫn bước thoát ra khỏi cái vỏ đơn độc của mình. Ngược lại, trường hợp em cứ chôn mình một trong những tư duy tiêu cực, nghĩ tới những điều chán đời thì cực kỳ nguy hiểm do tư tưởng của bản thân mình sẽ ứng với số phận của mình và ảnh hưởng tới những kiếp kế tiếp nữa. Mình nghĩ tới gần như điều lành thì ngay hiện thời và trong kiếp này đời sống của chính bản thân mình có an lạc và hầu như kiếp sau của bản thân mình cũng vẫn còn lợi lạc. Còn nếu cứ để cho những bốn tưởng xấu đi ( ảm đạm bã, thất vọng, cô đơn v.v…) lấn chiếm thì tức thì trong khoảng thời gian ngắn hiện tại họ đã lãnh đủ đau khổ rồi, chưa kể đến dư báo vào tương lai.

Mười năm trở lại đây, trên đài truyền hình vn thường xuyên chiếu những bộ phim của Hàn Quốc. Diễn viên đóng góp thì rất lôi cuốn nhưng nội dung của rất nhiều bộ phim ấy thì thật buồn, kết viên thường tan tác chia tay hoặc nhân vật bao gồm bị chết vì bệnh dịch tật. Xem các những bộ phim như vậy sẽ gieo vào tàng thức của người theo dõi những bốn tưởng ngán đời, bi thương rầu, nghi ngờ, hay vọng. Còn những bộ phim truyện của châu Âu thì thường đựng đầy những bạo lực và thèm khát. Tiếp xúc những với những tứ tưởng ấy thì có thể chắn họ bị tác động theo.

Em có lưu ý thấy rằng đôi lúc em đã vô bốn vui nghịch với một đám bạn, hay đang đi dạo với tín đồ mình thương tự nhiên em chợt khổ sở tê tái mà không hiểu biết nhiều vì sao, không tồn tại một lý do nào hết? Đó là bởi vì tất cả những cảm giác của ta mỗi một khi phát khởi nó không hề mất đi mà lại rơi quay lại tàng thức. Nếu bọn họ luôn nghĩ về tới phần đông điều thiện lành, an vui thì vào tàng thức của họ chứa các hạt giống an vui, và mỗi khi nỗi buồn xuất hiện thêm thì niềm vui có sẵn ở đó sẽ thoải mái và tự nhiên ngoi lên giúp họ vẫn luôn lạc quan, yêu đời dù trong hoàn cảnh khó khăn. Còn nếu họ để cho trung ương mình tiếp tục trong tình trạng buồn chán, tuyệt vọng thì tàng thức của chúng ta cũng lưu trữ hết những cảm xúc ấy nhằm rồi những xúc cảm ấy có thể xuất hiện bất kể lúc nào mặc dù rằng chúng ta đang vào một đk rất hạnh phúc.

Cho nên bọn họ phải cụ lấy số phận của mình, nên quyết tâm cự xuất xắc với số đông thứ nghệ thuật chết tín đồ kia. Cần tự nuôi dưỡng những hạt tương tự lành vào mình, hạt tương tự bao dung, cảm thông, hi sinh, sáng sủa … mỗi một khi rơi vào cảm giác tiêu rất em hãy nâng tức thì một cuốn sách Phật giáo lên, hay một cuốn sách tất cả nội dung hướng thượng, hoặc bật một bạn dạng nhạc vui, sau 5 – 10 phút tiếp xúc với những tứ tưởng ấy tâm tư em đang tự tương khắc chuyển. Thiên nhiên hệt như một vị lương y rất có thể giúp ta chữa lành rất nhiều niềm đau, tiếp xúc với vạn vật thiên nhiên em đang hưởng được sự vào lành, tươi mát mà lại mẹ thiên nhiên ban tặng. Liên tiếp tới miếu nghe pháp giúp để giúp đỡ em phát triển phước đức, xem sách Phật giáo cũng như nghe pháp thoại, sẽ làm béo chánh trí trong em. Thử nhìn ra bao quanh đi, em sẽ thấy có khá nhiều người còn cơ hàn, khốn khổ hơn em nhiều lắm, họ thiếu cha hoặc vắng vẻ mẹ. Chúng ta không được không thiếu sáu căn như em, giả dụ một thời điểm nào đó em bị đau răng thôi, em ko ăn, ko ngủ được, lúc ấy em chẳng có thời gian mà nghĩ về chuyện vẩn vơ. Khi ấy em chỉ suy tư duy duy nhất về 1 hướng đó là “lạy trời cho dòng răng của con nó không còn đau”. Và lúc đó em suy nghĩ rằng lần đau mà chấm dứt là niềm hạnh phúc lắm rồi, chẳng có mong ước gì rộng nữa. Nuốm nhưng hiện nay em đã khỏe mạnh, mái ấm gia đình đang xum họp sao em không thấy đó là một trong niềm hạnh phúc lớn lao? Thay vì chưng ngồi bó giò ôm nỗi bi đát em hãy giúp bố mẹ những việc nhà, tới đùa và giúp đỡ những người khác. Chỉ cần sự xuất hiện tươi vui của em cũng đủ làm cho hạnh phúc những người dân xung xung quanh rồi.

Mọi lắp thêm là vô thường, và chiếc vô thường xuyên nhất chính là cảm xúc của bọn chúng ta. Từ bây giờ có thể em đang bi thương thê thảm, nhưng mà ngày mai lòng em lại vui phơi phắn trở lại. Điều này một phần do trung ương lý, một trong những phần do sinh lý. Vào một tháng, mọi người chúng ta, cả người nam và bạn nữ đều sở hữu những ngày tạm call là “những ngày black tối”. Giữa những ngày ấy tâm bọn họ rất yếu. Chúng ta dễ bi lụy chán, cô đơn, thất vọng, dễ khóc, dễ dàng tủy thân, chúng ta rơi vào trạng thái bế tắc, xuất xắc vọng. Khoảng thời gian ấy diễn ra từ 5 mang đến 10 ngày từng tháng, nếu như không biết cách tu tập thì “những ngày đen tối” có thể kéo dài hơn 10 ngày.

Ở tín đồ nữ chu kỳ luân hồi ấy ra mắt vào trước, trong, hoặc sau thời kỳ “hàng tháng”, trong số những ngày ấy ngẫu nhiên một fan nữ nào thì cũng thấy chổ chính giữa tính mình bất ổn, nhưng lại qua đầy đủ ngày kia thì đầy đủ chuyện sẽ quay trở lại bình thường. Ở người nam không có ngày “hàng tháng” đề nghị khó xác minh hơn. Nhưng chu kỳ luân hồi “những ngày black tối” của fan nam cũng tương tự như với tín đồ nữ, có nghĩa là nó cũng ra mắt định kỳ cứ 25 tới 30 ngày một chu kỳ, mỗi chu kỳ chúng ta bị “dính chưởng” từ 5 cho tới 10 ngày rất có thể là 15 ngày. Trong những ngày ấy trọng điểm tính người nam cũng bị bất ổn, cũng dễ dàng nổi cáu, dễ thất vọng, tự ti, dễ dàng nổi khùng, hoặc co rút lại như một con tôm. Vì không có “dấu hiệu thừa nhận biết” như người người vợ nên fan nam đề xuất tự quan lại sát chu kỳ của mình, mỗi khi thấy trọng tâm mình bị chìm sâu xuống trong vài ngày quan trọng ngoi lên được thì nên lấy bút khắc ghi lại đầy đủ ngày ấy và theo dõi thì vẫn thấy rằng mon sau cũng vào lúc những ngày ấy tâm mình cũng bị rơi xuống vực thẳm, và buộc phải mất mấy ngày trạng thái mới trở về bình thường. Tháng nào thì cũng vậy, không tồn tại tháng làm sao “thoát nạn” hết. Giả dụ khéo tu thì nhẹ nhưng mà vụng tu thì nặng mà lại thôi.

Xem thêm: Đan Trường & Cẩm Ly Trách Đan Trường Không Ẵm Nổi Mình Khi Đóng Mv Cổ Trang

Biết được điều đó để chúng ta chuẩn bị sẵn chổ chính giữa lý, hễ ngay sát tới chu kỳ thì họ tự nói, nó sắp tới rồi, bản thân không hại nó, mình sẽ chờ đón để nghênh tiếp nó. Khi họ đứng trong bốn thế dữ thế chủ động thì những cảm giác ấy vẫn xuất hiện thêm như hay nhưng bọn chúng sẽ yếu đi và họ bước qua “vùng đậy sóng” một biện pháp nhẹ nhàng, an toàn. Hoặc giả như họ đang rơi vào hoàn cảnh tình trạng “tâm lý bất ổn” chỉ việc nhận ra mình vẫn trong “thời kỳ sệt biệt” ta gật đầu thực trạng đã diễn ra, thì tức thì lập tức hồ hết cảm lâu tiêu cực ban đầu yếu đi, và gấp rút chấm dứt.

Hãy nhớ hầu hết thứ là vô thường, từ bây giờ tâm mình cầm này dẫu vậy lúc sau chổ chính giữa mình đã chuyển đổi rồi, biến đổi trong từng phút giây. Từng người chúng ta đều bao gồm 51 trung tâm hành vừa thiện vừa bất thiện vừa vô thưởng vô phạt. Bọn họ không đề nghị vì mấy loại tâm hành bất thiện khởi lên, kéo theo số đông cảm thọ tiêu cực mà vội gồm những hành vi quá khích. Mỗi khi tâm hành bất thiện khởi lên bọn họ chỉ đề xuất trở về với hơi thở dìm diện nó với mời hồ hết tâm hành thiện lên thì những tâm hành bất thiện sẽ không hề “đất dung thân”.

Nếu em có tương đối nhiều bất an, thiết yếu ngồi thiền được thì em hoàn toàn có thể đi thiền hành, em rất có thể niệm thương hiệu bồ tát Quan vắt Âm, hoặc rước sách Phật giáo ra đọc, tuyệt nghe CD nhạc trung ương linh, nghe CD pháp thoại. Hiện thời các cuốn sách Phật giáo được những phát thanh viên đọc siêu diễn cảm, em nên thỉnh rất nhiều CD đọc sách ấy về nghe. Đó cũng chính là tu đấy em, ngồi thiền chỉ là một trong rất nhiều cách tu thôi. Nếu bí quyết này, từ bây giờ không tương xứng với mình thì mình buộc phải chuyển sang bí quyết khác, bắt buộc ngồi đó mà chịu bị tiêu diệt được. Họ phải thống trị số phận của mình, phải chuyển nghiệp bất thiện thành nghiệp thiện, đưa quả báo xấu kế quả báo lành. Không ai khác, chính chúng ta phải tự gạch đi đều đám mây mù nhằm cho ánh nắng rọi xuống cuộc đời của mình.

Chúc em chăm lo vườn chổ chính giữa thật xuất sắc để mảnh đất nền tâm của em thơm ngát rất nhiều đóa hoa.